Niềm tin ơi- Thơ Đỗ Minh Phú

Năm đầu tiên cảu Thập kỷ hai mươi

Nhân loại đứng trước một cơn Hồng thủy

Trung Quốc, Đại Hàn, Iran, Ý, Mỹ…

nCov gieo rắc khắp hành tinh

 

Vũ Hán văn minh trong cuộc chiến tử sinh

Nơi nhộn nhịp bỗng là thành phố “chết”

Triệu con người háo hức chờ đón Tết

Ánh mắt thất thần… giờ xe hú hằng đêm

 

Con số tử vong như cứ dày thêm

Tin thời sự cứa vào lòng đau cắt

Dõi theo miền xa lơ xa lắc

Trái đất này sao nhỏ bé lạ thường

 

Teheran, tỉnh Qom thật xót thương

Ngàn người chết chỉ vài ngày nhanh quá

Lombardy, Daegu phong tỏa

Giờ đây đâu sẽ là chốn an toàn?

 

Thế giới này chống dịch thật ngổn ngang

Xét nghiệm, cách ly hay là cho tự nhiễm

Thật xót xa trước Co Vi ác hiểm

Bác sĩ Ý đớn đau cứu cho trẻ hay già

 

Vi rút kia như một kẻ ác tà

Có hình đấy nhưng lại vô ảnh

Tưởng là rất xa nhưng luôn sát cạnh

Rình rập loài người quăng địa võng thiên la

 

Nếu giờ đây ai viết một chiến ca

Việt Nam tôi là bài ca bất hủ

Đánh giặc này chưa từng trong lịch sử

Nhưng vẫn tự tin như tự thuở nào

 

Khi chống dịch thấy đậm nghĩa đồng bào

Con cá mớ rau gửi vào khóm phố

Chắc bị cách ly đâu thể còn đi chợ

Gói đồ này gửi người chẳng hề quen

 

Đường phố Thủ đô thật quá lặng yên

Nhịp sống căng tràn giờ như nén lại

Hụt hẫng đấy nhưng lòng không trống trải

Hà Nội mình vẫn chiến đấu ngày đêm

 

Vị Tư lệnh nhiều đêm thức chong đèn

Phối hợp cánh quân ra tay dập dịch

Mắt trũng sâu nhìn biểu đồ phân tích

Gần sáng rồi ngủ một chút đi Anh!

 

Ngành Y ta lại hát bản quân hành

Chiến sĩ tuyến đầu trong bộ blu trắng

Gian khó hiếm nguy hy sinh thân lặng

Cứu sống mạng người đẹp nhất khúc vỹ thanh

 

Tổ Quốc mình mãi là mảnh đất lành

Giang rộng cánh tay đón Con về với Mẹ

Bộ đội nhường Con nơi nằm tử tế

Còn các anh với lán trại phong sương

 

Là chiến binh ở nơi chốn thượng trường

Khó khăn bội phần khi kinh doanh tụt dốc

Anh vẫn sẻ chia vẫn góp công góp sức

Số tiền này đỡ gánh nặng tiền phương

 

Khi lâm nguy mới tỏ mặt hiền lương

Hiến kế, quân sư tìm mưu chống dịch

Thủ tướng họp bàn cùng ra trận

Chiến thắng này sẽ tỏa sáng nơi nơi

 

Anh sẽ lại thấy Em rạng rỡ nụ cười

Sau bao ngày bị khẩu trang che khuất

Nếu kể về hôm nay Anh sẽ viết lên trang nhất

Niềm tin ơi- Đất nước Việt của tôi!

 

ĐMP

Bài viết khác

Tác giả: minhtri

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *